和乐天重题别东楼

唐代 元稹
山容水态使君知,楼上从容万状移。日映文章霞细丽, 风驱鳞甲浪参差。鼓催潮户凌晨击,笛赛婆官彻夜吹。 唤客潜挥远红袖,卖垆高挂小青旗。賸铺床席春眠处, 乍卷帘帷月上时。光景无因将得去,为郎抄在和郎诗。
shān róng shuǐ tài shǐ 使 jūn zhī   lóu shàng cóng róng wàn zhuàng yìng wén zhāng xiá  
fēng lín jiǎ làng cēn cuī cháo líng chén   sài guān chè chuī
huàn qián huī yuǎn hóng xiù   mài gāo guà xiǎo qīng shèng chuáng chūn mián chù  
zhà juàn lián wéi yuè shàng shí guāng jǐng yīn jiāng   wèi láng chāo zài láng shī