和乐天赠樊著作

唐代 元稹
君为著作诗,志激词且温。璨然光扬者,皆以义烈闻。 千虑竟一失,冰玉不断痕。谬予顽不肖,列在数子间。 因君讥史氏,我亦能具陈。羲黄眇云远,载籍无遗文。 煌煌二帝道,铺设在典坟。尧心惟舜会,因著为话言。 皋夔益稷禹,粗得无间然。缅然千载后,后圣曰孔宣。 迥知皇王意,缀书为百篇。是时游夏辈,不敢措舌端。 信哉作遗训,职在圣与贤。如何至近古,史氏为闲官。 但令识字者,窃弄刀笔权。由心书曲直,不使当世观。 贻之千万代,疑言相并传。人人异所见,各各私所遍。 以是曰褒贬,不如都无焉。况乃丈夫志,用舍贵当年。 顾予有微尚,愿以出处论。出非利吾已,其出贵道全。 全道岂虚设,道全当及人。全则富与寿,亏则饥与寒。 遂我一身逸,不如万物安。解悬不泽手,拯溺无折旋。 神哉伊尹心,可以冠古先。其次有独善,善己不善民。 天地为一物,死生为一源。合杂分万变,忽若风中尘。 抗哉巢由志,尧舜不可迁。舍此二者外,安用名为宾。 持谢著书郎,愚不愿有云。
jūn wèi zhù zuò shī   zhì qiě wēn càn rán guāng yáng zhě   jiē liè wén
qiān jìng shī   bīng duàn hén miù wán xiào   liè zài shù zi jiān
yīn jūn shǐ shì   néng chén huáng miǎo yún yuǎn   zǎi wén
huáng huáng èr dào   shè zài diǎn fén yáo xīn wéi shùn huì   yīn zhù wèi huà yán
gāo kuí   jiàn rán miǎn rán qiān zǎi hòu   hòu shèng yuē kǒng xuān
jiǒng zhī huáng wáng   zhuì shū wèi bǎi piān shì shí yóu xià bèi   gǎn cuò shé duān
xìn zāi zuò xùn   zhí zài shèng xián zhì jìn   shǐ shì wèi xián guān
dàn lìng shí zhě   qiè nòng dāo quán yóu xīn shū zhí   shǐ 使 dāng shì guān
zhī qiān wàn dài   yán xiāng bìng chuán rén rén suǒ jiàn   suǒ biàn
shì yuē bāo biǎn   dōu yān kuàng nǎi zhàng zhì   yòng shè guì dāng nián
yǒu wēi shàng   yuàn chū chù lùn chū fēi   chū guì dào quán
quán dào shè   dào quán dāng rén quán shòu 寿   kuī hán
suì shēn   wàn ān jiě xuán shǒu   zhěng shé xuán
shén zāi yǐn xīn   guān xiān yǒu shàn   shàn shàn mín
tiān wèi   shēng wèi yuán fēn wàn biàn   ruò fēng zhōng chén
kàng zāi cháo yóu zhì   yáo shùn qiān shě èr zhě wài   ān yòng míng wéi bīn
chí xiè zhù shū láng   yuàn yǒu yún