和康五庭芝望月有怀

唐代 杜审言
明月高秋迥,愁人独夜看。暂将弓并曲,翻与扇俱团。 雾濯清辉苦,风飘素影寒。罗衣一此鉴,顿使别离难。
míng yuè gāo qiū jiǒng   chóu rén kàn zàn jiāng gōng bìng   fān shàn tuán
zhuó qīng huī   fēng piāo yǐng hán luó jiàn   dùn shǐ 使 bié nán