和敬岩韵迓其归

宋代 王柏
生涯鱼上竿,世事鼠入角。 民膏既煎熬,民髓复椎剥。 上下急交征,绝口政与学。 孔明痛桓灵,厥德修罔觉。 自古辱与疎,其机在一数。 归来有嘉士,尚可理商榷。 嘉言一寸胶,救彼千丈濁。 精义有入神,端可鼻端斲。 赵孟自贵贱,玉女皆天渥。 如彼角斯磋,如彼玉斯琢。 不患公不浅,所患志不恪。 秋阳日以暴,江汉日以濯。 真积而力久,自见所立卓。 庭前梅粲粲,梅下石确确。 云飞川咏间,俯仰自不恶。 独立万物表,谁能伍龊龊。 雨露懋萧艾,霜风妒荃药。 天意孰云远,鉴此归意确。 寄言顺应人,大公一以廓。
shēng shàng gān 竿   shì shì shǔ jiǎo  
mín gāo jiān áo   mín suǐ zhuī bāo  
shàng xià jiāo zhēng   jué kǒu zhèng xué  
kǒng míng tòng huán líng   jué xiū wǎng jué  
shū   zài shù  
guī lái yǒu jiā shì   shàng shāng què  
jiā yán cùn jiāo   jiù qiān zhàng zhuó  
jīng yǒu shén   duān duān zhuó  
zhào mèng guì jiàn   jiē tiān  
jiǎo cuō   zhuó  
huàn gōng qiǎn   suǒ huàn zhì  
qiū yáng bào   jiāng hàn zhuó  
zhēn ér jiǔ   xiàn suǒ zhuó  
tíng qián méi càn càn   méi xià shí què què  
yún fēi chuān yǒng jiān   yǎng è  
wàn biǎo   shuí néng chuò chuò  
mào xiāo ài   shuāng fēng quán yào  
tiān shú yún yuǎn   jiàn guī què  
yán shùn yìng rén   gōng kuò