和敬亭苦雨之作

清代 敦敏
阴云凝塞阴气媾,十日淫潦无昏昼。出门不敢恃油衣,以瓦为之亦复漏。 溜檐方收飞瀑声,悬空忽作倾盆骤。荒园径合青藓斑,小斋壁染苔纹绣。 我尝爱雨如狂颠,见此何堪双眉绉。安得女娲鍊石手,璺补青天无渗窦。 晚来稍喜霁色新,黑云又向西山凑。
yīn yún níng sāi yīn gòu   shí yín liáo hūn zhòu chū mén gǎn shì yóu   wèi zhī lòu    
liū yán fāng shōu fēi shēng   xuán kōng zuò qīng pén zhòu huāng yuán jìng qīng xiǎn bān xiǎo   zhāi rǎn tái wén xiù    
cháng ài kuáng diān   jiàn kān shuāng méi zhòu ān liàn shí shǒu wèn   qīng tiān shèn dòu    
wǎn lái shāo xīn   hēi yún yòu xiàng 西 shān còu