和敬步叔弟七月十二夜胡伯恭园池对月即事之

宋代 王珪
小庭追凉月生衣,红蕖静对丹桂枝。 凌波亭亭仙佩冷,弄香嫋嫋香风吹。 百忧身世得一笑,二妙风流此一时。 阑干独夜发深省,凭诗寄与心相知。
xiǎo tíng zhuī liáng yuè shēng   hóng jìng duì dān guì zhī  
líng tíng tíng xiān pèi lěng   nòng xiāng niǎo niǎo xiāng fēng chuī  
bǎi yōu shēn shì xiào   èr miào fēng liú shí  
lán gān fèi shēn xǐng   píng shī xīn xiāng zhī