和焦生石字韵

宋代 刘敞
我惟一逢掖,入为二千石。声迹不相同,礼貌谓谁敌。 既许游藩篱,又喜升宴席。酌酒浇磥魁,赋诗听警策。 朋从常苦少,佳节古所惜。既醉忘形骸,笑言俱莫逆。 使公贵且寿,富有贫贱客。
wéi féng   wèi èr qiān dàn shēng xiāng tóng   mào wèi shuí
yóu fān   yòu shēng yàn zhuó jiǔ jiāo lěi kuí   shī tīng jǐng
péng cóng cháng shǎo   jiā jié suǒ zuì wàng xíng hái   xiào yán
shǐ 使 gōng guì qiě shòu 寿   yǒu pín jiàn