和江进之

明代 袁宏道
一尊相对叹枯老,出囚人逢他乡道。但令脱梏即华津,宁论官高与官小。 剡溪藤纸百匹长,渴骥惊蛇惟一扫。霜根忽地破东风,千山万岭生青草。 閒水閒山处处行,刻尽云烟与花鸟。娃宫胥庙武丘山,别后新函寄多少。
zūn xiāng duì tàn lǎo   chū qiú rén féng xiāng dào dàn lìng tuō huá jīn níng   lùn guān gāo guān xiǎo    
shàn téng zhǐ bǎi zhǎng   jīng shé wéi sǎo shuāng gēn dōng fēng qiān   shān wàn lǐng shēng qīng cǎo    
xián shuǐ xián shān chù chù xíng   jǐn yún yān huā niǎo gōng miào qiū shān bié   hòu xīn hán duō shǎo