和胡浚明村中好客稀五字并作一首

宋代 刘一止
青山为郭云当门,疏烟细雨梅花村。门前落涧泻寒溜,衮衮似是通河源。 隐居二士清而通,谈道不愧将无同。何人载酒问奇字,糟床夜注时一中。 天骥权奇嗟欲老,家有龙驹头尺好。孙郎并舍真可人,散乱书签共探讨。 只今干戈迷所适,我亦间关暂投迹。君家鸟雀不惊人,应怪苍黄如此客。 谋身已拙知遁肥,邂逅得此良亦稀。化云所愿四方逐,念绝侧翅随人飞。
qīng shān wèi guō yún dāng mén   shū yān méi huā cūn mén qián luò jiàn xiè hán liū   gǔn gǔn shì shì tōng yuán
yǐn èr shì qīng ér tōng   tán dào kuì jiāng tóng rén zǎi jiǔ wèn   zāo chuáng zhù shí zhōng
tiān quán jiē lǎo   jiā yǒu lóng tóu chǐ hǎo sūn láng bìng shè zhēn rén   sǎn luàn shū qiān gòng tàn tǎo
zhī jīn gān suǒ shì   jiān guān zàn tóu jūn jiā niǎo què jīng rén   yīng guài cāng huáng
móu shēn zhuō zhī dùn féi   xiè hòu liáng huà yún suǒ yuàn fāng zhú   niàn jué chì suí rén fēi