和胡浚明村中好客稀五字並作一首

宋代 劉一止
青山為郭雲當門,疏煙細雨梅花村。門前落澗瀉寒溜,袞袞似是通河源。 隱居二士清而通,談道不愧將無同。何人載酒問奇字,糟床夜注時一中。 天驥權奇嗟欲老,家有龍駒頭尺好。孫郎並舍真可人,散亂書籤共探討。 只今干戈迷所適,我亦間關暫投跡。君家鳥雀不驚人,應怪蒼黃如此客。 謀身已拙知遁肥,邂逅得此良亦稀。化雲所願四方逐,念絕側翅隨人飛。
qīng shān wèi guō yún dāng mén   shū yān méi huā cūn mén qián luò jiàn xiè hán liū   gǔn gǔn shì shì tōng yuán
yǐn èr shì qīng ér tōng   tán dào kuì jiāng tóng rén zǎi jiǔ wèn   zāo chuáng zhù shí zhōng
tiān quán jiē lǎo   jiā yǒu lóng tóu chǐ hǎo sūn láng bìng shè zhēn rén   sǎn luàn shū qiān gòng tàn tǎo
zhī jīn gān suǒ shì   jiān guān zàn tóu jūn jiā niǎo què jīng rén   yīng guài cāng huáng
móu shēn zhuō zhī dùn féi   xiè hòu liáng huà yún suǒ yuàn fāng zhú   niàn jué chì suí rén fēi