荷花四绝·雨

宋代 吴龙翰
寒声敲破玉琳琅,绾断鸳鸯双梦长。 几斛明珠收不起,巧粘翡翠络红妆。
hán shēng qiāo lín láng   wǎn duàn yuān yāng shuāng mèng zhǎng  
míng zhū shōu   qiǎo zhān fěi cuì luò hóng zhuāng