合欢带

宋代 杜安世
楼台高下玲珑。斗芳草绿阴浓。芍药孤栖香艳晚,见樱桃、万颗初红。巢喧乳燕,珠帘镂曳,满户香风。罩纱帏、象床屏枕,昼眠才似朦胧。 起来无语更兼慵。念分明、事成空。被你厌厌牵系我,怪纤腰、绣带宽松。春来早是,分飞两处,长恨西东。到如今、扇移明月,簟铺寒浪与谁同。
lóu tái gāo xià líng lóng dòu fāng cǎo 绿 yīn nóng sháo yào xiāng yàn wǎn   jiàn yīng táo wàn chū hóng cháo xuān yàn   zhū lián lòu   mǎn xiāng fēng zhào shā wéi xiàng chuáng píng zhěn   zhòu mián cái shì méng lóng
lai gēng jiān yōng niàn fēn míng shì chéng kōng bèi yān yān qiān   guài xiān yāo xiù dài kuān sōng chūn lái zǎo shì   fēn fēi liǎng chù   cháng hèn 西 dōng dào jīn shàn míng yuè   diàn hán làng shuí tóng