合歡帶

宋代 杜安世
樓台高下玲瓏。斗芳草綠陰濃。芍藥孤棲香艷晚,見櫻桃、萬顆初紅。巢喧乳燕,珠簾鏤曳,滿戶香風。罩紗幃、象床屏枕,晝眠才似朦朧。 起來無語更兼慵。念分明、事成空。被你厭厭牽繫我,怪纖腰、繡帶寬鬆。春來早是,分飛兩處,長恨西東。到如今、扇移明月,簟鋪寒浪與誰同。
lóu tái gāo xià líng lóng dòu fāng cǎo yīn nóng sháo yào xiāng yàn wǎn   jiàn yīng táo wàn chū hóng cháo xuān yàn   zhū lián lòu   mǎn 滿 xiāng fēng zhào shā wéi xiàng chuáng píng zhěn   zhòu mián cái shì méng lóng
lai gēng jiān yōng niàn fēn míng shì chéng kōng bèi yān yān qiān   guài xiān yāo xiù dài kuān sōng chūn lái zǎo shì   fēn fēi liǎng chù   cháng hèn 西 dōng dào jīn shàn míng yuè   diàn hán làng shuí tóng