和何应辰过山谷墓韵

宋代 王炎
何年马鬣埋玉树,上有乔木清风寒。 琳瑯金薤落四海,万象顿挫随毫端。 追攀前辈岂无意,偶来弛担鸣珂里。 生恨与公相后先,临风三叹不能已。 论诗谁解针膏盲,人间今日无黄香。 经过一酹尊中碧,明月湾头山{阗真换具}寂。
nián liè mái shù   shàng yǒu qiáo qīng fēng hán  
lín láng jīn xiè luò hǎi   wàn xiàng dùn cuò suí háo duān  
zhuī pān qián bèi   ǒu lái chí dān míng  
shēng hèn gōng xiāng hòu xiān   lín fēng sān tàn néng  
lùn shī shuí jiě zhēn gāo máng   rén jiān jīn huáng xiāng  
jīng guò lèi zūn zhōng   míng yuè wān tóu shān   { tián zhēn huàn   }