和韩毅伯韵三首

宋代 王炎
有客回车肯再过,天寒冰雪满关河。 家贫草具惟鸡黍,地僻柴门但雀罗。 人固刚肠穷已甚,天无老眼命如何。 男儿自许功名事,相对肯悲弹剑歌。
yǒu huí chē kěn zài guò   tiān hán bīng xuě mǎn guān  
jiā pín cǎo wéi shǔ   chái mén dàn què luó  
rén gāng cháng qióng shèn   tiān lǎo yǎn mìng  
nán ér gōng míng shì   xiāng duì kěn bēi dàn jiàn