和韩县斋有怀四十韵

宋代 王十朋
读书窥古今,掩卷成叱咤。唐虞昔垂衣,禹稷起躬稼。 人材各超绝,王业迭兴谢。典谟光日月,雅颂蔼兰麝。 孟轲论易地,颜回堪并驾。穷达虽殊途,圣贤实同价。 避就乡邻斗,泣笑疏戚谢。甘心惟饮瓢,没齿不谈霸。 斯人嗟已亡,末俗遂多诈。禄从枉道求,气为权门下。 争为邑犬吠,翻取猎师骂。幽人思隐盘,高士欲耕灞。 予生苦多难,安迹殊未暇。冬行皲两足,夜坐痹双髂。 黄卷徒自劳,青云未能跨。借势乏王公,成名无仆射。 大学厌齑盐,亲闱疏脍炙。眷眷日怀归,区区每求假。 飞同鹢过宋,闲若马归华。陋巷怀哲人,短檠烧午夜。 对床有兄弟,通家足姻娅。谈笑开芳尊,尘劳释征靶。 篇章日盈囊,卷帙时抽架。咏歌同舞雩,叹息殊观蜡。 有田聊代禄,无谪不祈赦。未为雄草玄,谩学愈苴罅。 啸傲穷朝曛,弦歌达冬夏。头角姑自藏,齿牙谁肯借。 眠从弟子嘲,醉不金吾怕。心知得失妄,眼见炎凉乍。 造物岂吾苦,交情勿渠讶。马来未为福,火尽安足藉。 孝弟傥自脩,长幼必能化。力耕西畴禾,剩种东皋柘。 旨甘奉盘餐,温凊饰台榭。斗粟鉴汉谣,一爨共崔舍。 仰效慈乌哺,俯笑寒鸱嚇。但令尊不空,莫厌客频迓。 风篁观掩冉,山禽听娇姹。困穷乃吾幸,此祸不须嫁。
shū kuī jīn   yǎn juàn chéng chì zhà táng chuí   gōng jià
rén cái chāo jué   wáng dié xīng xiè diǎn guāng yuè   sòng ǎi lán shè
mèng lùn   yán huí kān bìng jià qióng suī shū   shèng xián shí tóng jià
jiù xiāng lín dòu   xiào shū xiè gān xīn wéi yǐn piáo   chǐ 齿 tán
rén jiē wáng   suì duō zhà cóng wǎng dào qiú   wèi quán mén xià
zhēng wèi quǎn fèi   fān liè shī yōu rén yǐn pán   gāo shì gēng
shēng duō nàn   ān shū wèi xiá dōng xíng jūn liǎng   zuò shuāng qià
huáng juǎn láo   qīng yún wèi néng kuà jiè shì wáng gōng   chéng míng
xué yàn yán   qīn wéi shū kuài zhì juàn juàn huái 怀 guī   měi qiú jià
fēi tóng guò sòng   xián ruò guī huá lòu xiàng huái 怀 zhé rén   duǎn qíng shāo
duì chuáng yǒu xiōng   tōng jiā yīn tán xiào kāi fāng zūn   chén láo shì zhēng
piān zhāng yíng náng   juàn zhì shí chōu jià yǒng tóng   tàn shū guān
yǒu tián liáo dài   zhé shè wèi wèi xióng cǎo xuán   màn xué xià
xiào ào qióng cháo xūn   xián dōng xià tóu jiǎo cáng   chǐ 齿 shuí kěn jiè
mián cóng cháo   zuì jīn xīn zhī de shī wàng   yǎn jiàn yán liáng zhà
zào   jiāo qing lái wèi wèi   huǒ jǐn ān
xiào tǎng xiū   zhǎng yòu néng huà gēng 西 chóu   shèng zhǒng dōng gāo zhè
zhǐ gān fèng pán cān   wēn qìng shì tái xiè dǒu jiàn hàn yáo   cuàn gòng cuī shě
yǎng xiào   xiào hán chī xià dàn lìng zūn kōng   yàn pín
fēng huáng guān yǎn rǎn   shān qín tīng jiāo chà kùn qióng nǎi xìng   huò jià