和韩听颖师琴

宋代 王十朋
七弦自相语,唱予仍和汝。千指忽凄凉,骚人悲战场。 大弦温和小消越,惠风夷韵参悠扬。琴瑟鸣寒泉,仪仪舞鸾凰。 山高水远听愈淡,花奴羯鼓声方彊。施生幽雅士,不好笙与篁。 千金买焦尾,悠然坐藜床。顾我非知音,感激涕自滂。 三听辄三叹,羲皇在我齑盐肠。
xián xiāng   chàng réng qiān zhǐ liáng   sāo rén bēi zhàn chǎng
xián wēn xiǎo xiāo yuè   huì fēng yùn cān yōu yáng qín míng hán quán   luán huáng
shān gāo shuǐ yuǎn tīng dàn   huā jié shēng fāng jiàng shī shēng yōu shì   hǎo shēng huáng
qiān jīn mǎi jiāo wěi   yōu rán zuò chuáng fēi zhī yīn   gǎn pāng
sān tīng zhé sān tàn   huáng zài yán cháng