和韩李花 其二

宋代 王十朋
皇都二月桃李盛,朱轮翠盖方纷拿。东君世情亦太甚,十分春在侯门花。 试吟怨句问苍昊,一种春工何损加。白华秉烛光照夜,此树不属孤寒家。 造化无言意潜告,我爱万物初无差。物情禀受苦自异,奚有厚薄施萌芽。 劝君勿为花致怨,居易俟命思无邪。
huáng dōu èr yuè táo shèng   zhū lún cuì gài fāng fēn dōng jūn shì qíng tài shèn   shí fēn chūn zài hóu mén huā
shì yín yuàn wèn cāng hào   zhǒng chūn gōng sǔn jiā bái huá bǐng zhú guāng zhào   shù shǔ hán jiā
zào huà yán qián gào   ài wàn chū chà qíng bǐng shòu   yǒu hòu báo shī méng
quàn jūn wèi huā zhì yuàn   mìng xié