和汉老弟秋夜有感 其二

宋代 虞俦
西窗风露不禁秋,时数微萤几点流。识字故应甘寂寞,著书初不为穷愁。 倦横如意方三鼓,渴饮门冬自一瓯。喜报灯花知底事,玉虫连夜缀钗头。
西 chuāng fēng jīn qiū   shí shù wēi yíng diǎn liú shí yīng gān zhù   shū chū wéi qióng chóu    
juàn héng fāng sān   yǐn mén dōng ōu bào dēng huā zhī shì   chóng lián zhuì chāi tóu