和漢老弟秋夜有感 其二

宋代 虞儔
西窗風露不禁秋,時數微螢幾點流。識字故應甘寂寞,著書初不為窮愁。 倦橫如意方三鼓,渴飲門冬自一甌。喜報燈花知底事,玉蟲連夜綴釵頭。
西 chuāng fēng jīn qiū   shí shù wēi yíng diǎn liú shí yīng gān zhù   shū chū wéi qióng chóu    
juàn héng fāng sān   yǐn mén dōng ōu bào dēng huā zhī shì   chóng lián zhuì chāi tóu