和郭子应二首 其一

唐代 王质
出门吹面已薰风,春在垂杨惨淡中。我辈不须悲聚散,此江元自有西东。 日暄波暖鱼苗出,雨润泥融燕颔丰。尚可淹留成一醉,引杯说剑未输公。
chū mén chuī miàn xūn fēng   chūn zài chuí yáng cǎn dàn zhōng bèi bēi sàn   jiāng yuán yǒu 西 dōng
xuān nuǎn miáo chū   rùn róng yàn hàn fēng shàng yān liú chéng zuì   yǐn bēi shuō jiàn wèi shū gōng