和郭信可秋夜有怀

宋代 冯时行
又是山寒水绿秋,年华冉冉鬓边流。 一声孤雁人千里,三点寒更月半楼。 宦海浮生成底事,骚人彻骨是长愁。 天空地迥凄凉夜,一曲商歌一掉头。
yòu shì shān hán shuǐ 绿 qiū   nián huá rǎn rǎn bìn biān liú
shēng yàn rén qiān   sān diǎn hán gēng yuè bàn lóu
huàn hǎi shēng chéng shì   sāo rén chè shì zhǎng chóu
tiān kòng jiǒng liáng   shāng diào tóu