和国哭因以奉勉

宋代 曹勋
宿云浓澹弄空明,桃李吹香雨屡经。 燕识旧巢犹颉颃,枝骈新绿尚芳馨。 力田须待年多黍,知病好寻参与苓。 莫为无家动乡思,且筹杰论献明廷。
宿 yún nóng dàn nòng kōng míng   táo chuī xiāng jīng
yàn shí jiù cháo yóu jié háng   zhī pián xīn 绿 shàng fāng xīn
tián dài nián duō shǔ   zhī bìng hǎo xún cān líng
wèi jiā dòng xiāng   qiě chóu jié lùn xiàn míng tíng