和國哭因以奉勉

宋代 曹勛
宿雲濃澹弄空明,桃李吹香雨屢經。 燕識舊巢猶頡頏,枝駢新綠尚芳馨。 力田須待年多黍,知病好尋參與苓。 莫為無家動鄉思,且籌傑論獻明廷。
宿 yún nóng dàn nòng kōng míng   táo chuī xiāng jīng
yàn shí jiù cháo yóu jié háng   zhī pián xīn shàng fāng xīn
tián dài nián duō shǔ   zhī bìng hǎo xún cān líng
wèi jiā dòng xiāng   qiě chóu jié lùn xiàn míng tíng