和龟山此日不再得

明代 王夫之
我生秉孱弱,不能任耕桑。居然消秫稻,何以酬旻苍。 星尽晨鸡鸣,东方生炯光。良阴无踟踌,俄顷收斜阳。 行行天地间,南北各有方。步履无定审,宇宙空茫茫。 身心取轻安,未免等秕糠。良珠固在握,胡乃忘吾藏。 春暄熏百草,随类发芬芳。秋气净四极,一碧涵清刚。 春秋皆在斯,何为空徬徨。积粟太仓盈,积步万里长。 踸踔而凌越,竺氏与蒙庄。如彼鸟篆空,漫尔矜文章。 辨说及组绣,慷慨登词场。如彼挟策子,与博偕亡羊。 砭心不知痛,支体皆隳忘。何忍蹈此蹊,而更诧豪彊。 关闽有津济,但自理舟航。鼓勇未为殊,绵绵功在常。 一息不相续,前勤皆巳亡。与俗俱汨没,徒为造物伤。 返念诚自惊,斯须分圣狂。
shēng bǐng chán ruò   néng rèn gēng sāng rán xiāo shú dào   chóu mín cāng    
xīng jǐn chén míng   dōng fāng shēng jiǒng guāng liáng yīn chí chóu é   qǐng shōu xié yáng    
xíng xíng tiān jiān   nán běi yǒu fāng dìng shěn   zhòu kōng máng máng    
shēn xīn qīng ān   wèi miǎn děng kāng liáng zhū zài   nǎi wàng cáng    
chūn xuān xūn bǎi cǎo   suí lèi fēn fāng qiū jìng   hán qīng gāng    
chūn qiū jiē zài   wéi kōng páng huáng tài cāng yíng   wàn zhǎng    
chěn chuō ér líng yuè   zhú shì méng zhuāng niǎo zhuàn kōng màn   ěr jīn wén zhāng    
biàn shuō xiù   kāng kǎi dēng chǎng jiā zi   xié wáng yáng    
biān xīn zhī tòng   zhī jiē huī wàng rěn dǎo ér   gèng chà háo jiàng    
guān mǐn yǒu jīn   dàn zhōu háng yǒng wèi wèi shū mián   mián gōng zài cháng    
xiāng   qián qín jiē wáng méi   wèi zào shāng    
fǎn niàn chéng jīng   fēn shèng kuáng