和关彦远秋风吹我衣

宋代 晁补之
海中群鱼化黄雀,林乌移巢避岁恶。 邺王城上秋风惊,昔时城中邺王第。 只今蔓草无人行,但见黄河咆哮奔碣石, 秋风吹滩起沙砾。翩翩动衣裳, 游子悲故乡。忽忆若耶溪头采薪郑巨君, 南风溪头晓,北风溪头昏。 一行作吏,此事便废。 梦中叶落,觉有归意。 归欤归欤,吾党成斐然。 君今生二毛,我亦非少年, 胡为车如鸡栖邺城里,朝风吹马鬃, 暮风吹马尾。与人三岁居, 如何连屋似千里。我则不狂, 曾谓吾狂。不吾知, 亦何伤,安能户三尺喙家一吭。 人亦有言,人各有志。 吞若云梦者八九,长剑耿介倚天外。 有如陈仲举,庭宇亦不治。 吾乃今知贵不若贱无忧,富不若贫无求。 负日之燠吾重裘,芹子之饫吾食牛。 心战故臞,得道故肥。 吾封侯,匹夫怀璧将谁尤。 归欤归欤,岂无扬雄宅一区。 舍前青山木扶疏,舍后流水有菰蒲。 今我不乐日月除,尺则不足寸有余。 七十二钻莫能免豫且,无所可用乃有百岁樗, 龚生竟夭天年非吾徒。
hǎi zhōng qún huà huáng què   lín cháo suì è
wáng chéng shàng qiū fēng jīng   shí chéng zhōng wáng
zhī jīn màn cǎo rén xíng   dàn jiàn huáng páo xiào bēn jié shí  
qiū fēng chuī tān shā piān piān dòng shang  
yóu bēi xiāng ruò tóu cǎi xīn zhèng jūn  
nán fēng tóu xiǎo   běi fēng tóu hūn
xíng zuò   shì biàn 便 fèi
mèng zhōng luò   jué yǒu guī
guī guī   dǎng chéng fěi rán
jūn jīn shēng èr máo   fēi shào nián  
wéi chē chéng   cháo fēng chuī zōng  
fēng chuī wěi rén sān suì  
lián shì qiān kuáng  
céng wèi kuáng zhī  
shāng   ān néng sān chǐ huì jiā kēng
rén yǒu yán   rén yǒu zhì
tūn ruò yún mèng zhě jiǔ   cháng jiàn gěng jiè tiān wài
yǒu chén zhòng   tíng zhì
nǎi jīn zhī guì ruò jiàn yōu   ruò pín qiú
zhī chóng qiú   qín zi zhī shí niú
xīn zhàn   dào féi
fēng hóu   huái 怀 jiāng shuí yóu
guī guī   yáng xióng zhái
shě qián qīng shān shū   shě hòu liú shuǐ yǒu
jīn yuè chú   chǐ cùn yǒu
shí èr zuàn néng miǎn qiě   suǒ yòng nǎi yǒu bǎi suì chū  
gōng shēng jìng yāo tiān nián fēi