和富公权送行诗韵

宋代 王之道
叨尘四十年,静计所得禄。 十分才二三,清饿似饥鹄。 中昨守义扬,一时苦穷促。 忽闻柏台长,表苈彻聪目。 不惟免罪戾,英游许追逐。 接武宪漕间,寒庖见梁肉。 从兄逮两载,种种荷推彀。 容我数百辈,大矣空洞腹。 为怜昔同升,相看日不足。 芳时木芙蓉,唱酬动成轴。 烧香每开奁,惠茗屡倾簏。 青青阅冬夏,高视松柏独。 顾我如碔砆,讵敢比良玉。 而兄不我鄙,步骤俾继躅。 是行集霰候,霜威日增肃。 解维在朝夕,离绪可堪触。 恋恋重掺袪,移庖过吾屋。 紫囊出巨编,还我海陵录。 全家被燕衎,日尽继以烛。 何人鱠红鲜,想见鳊项缩。 腹腴愧偏劝,佐此一杯绿。 实筐出越罗,币帛更加束。 酒阑儿女曹,起舞应歌曲。 殷勤药石诲,美疢肯滋毒。 新诗追古作,高义激颓俗。 临岐沐宠贶,固陋敢虚辱。 但惭水底蛙,勉趁丝与竹。 正尔无足道,聊用资报复。 谦谦古君子,厚德卑自牧。 请歌伐木篇,敬谢酾蒍速。
dāo chén shí nián   jìng suǒ de
shí fēn cái èr sān   qīng è 饿 shì
zhōng zuó shǒu yáng   shí qióng
wén bǎi tái zhǎng   biǎo chè cōng
wéi miǎn zuì   yīng yóu zhuī zhú
jiē xiàn cáo jiān   hán páo jiàn liáng ròu
cóng xiōng dǎi liǎng zài   zhǒng zhǒng tuī gòu
róng shù bǎi bèi   kōng dòng
wèi lián tóng shēng   xiāng kàn
fāng shí róng   chàng chóu dòng chéng zhóu
shāo xiāng měi kāi lián   huì míng qīng
qīng qīng yuè dōng xià   gāo shì sōng bǎi
  gǎn liáng
ér xiōng   zhòu zhú
shì xíng xiàn hòu   shuāng wēi zēng
jiě wéi zài zhāo   kān chù
liàn liàn zhòng càn   páo guò
náng chū biān   hái hǎi líng
quán jiā bèi yàn kàn   jǐn zhú
rén kuài hóng xiān   xiǎng jiàn biān xiàng suō
kuì piān quàn   zuǒ bēi 绿
shí kuāng chū yuè luó   gèng jiā shù
jiǔ lán ér cáo   yīng
yīn qín yào shí huì   měi chèn kěn
xīn shī zhuī zuò   gāo tuí
lín chǒng kuàng   lòu gǎn
dàn cán shuǐ   miǎn chèn zhú
zhèng ěr dào   liáo yòng bào
qiān qiān jūn zi   hòu bēi
qǐng piān   jìng xiè shāi wěi