和富公權送行詩韻

宋代 王之道
叨塵四十年,靜計所得祿。 十分才二三,清餓似飢鵠。 中昨守義揚,一時苦窮促。 忽聞柏台長,表藶徹聰目。 不惟免罪戾,英游許追逐。 接武憲漕間,寒庖見梁肉。 從兄逮兩載,種種荷推彀。 容我數百輩,大矣空洞腹。 為憐昔同升,相看日不足。 芳時木芙蓉,唱酬動成軸。 燒香每開奩,惠茗屢傾簏。 青青閱冬夏,高視松柏獨。 顧我如碔砆,詎敢比良玉。 而兄不我鄙,步驟俾繼躅。 是行集霰候,霜威日增肅。 解維在朝夕,離緒可堪觸。 戀戀重摻袪,移庖過吾屋。 紫囊出巨編,還我海陵錄。 全家被燕衎,日盡繼以燭。 何人鱠紅鮮,想見鯿項縮。 腹腴愧偏勸,佐此一杯綠。 實筐出越羅,幣帛更加束。 酒闌兒女曹,起舞應歌曲。 殷勤藥石誨,美疢肯滋毒。 新詩追古作,高義激頹俗。 臨岐沐寵貺,固陋敢虛辱。 但慚水底蛙,勉趁絲與竹。 正爾無足道,聊用資報復。 謙謙古君子,厚德卑自牧。 請歌伐木篇,敬謝釃蒍速。
dāo chén shí nián   jìng suǒ de 祿
shí fēn cái èr sān   qīng è shì
zhōng zuó shǒu yáng   shí qióng
wén bǎi tái zhǎng   biǎo chè cōng
wéi miǎn zuì   yīng yóu zhuī zhú
jiē xiàn cáo jiān   hán páo jiàn liáng ròu
cóng xiōng dǎi liǎng zài   zhǒng zhǒng tuī gòu
róng shù bǎi bèi   kōng dòng
wèi lián tóng shēng   xiāng kàn
fāng shí róng   chàng chóu dòng chéng zhóu
shāo xiāng měi kāi lián   huì míng qīng
qīng qīng yuè dōng xià   gāo shì sōng bǎi
  gǎn liáng
ér xiōng   zhòu zhú
shì xíng xiàn hòu   shuāng wēi zēng
jiě wéi zài zhāo   kān chù
liàn liàn zhòng càn   páo guò
náng chū biān   hái hǎi líng
quán jiā bèi yàn kàn   jǐn zhú
rén kuài hóng xiān   xiǎng jiàn biān 鯿 xiàng suō
kuì piān quàn   zuǒ bēi
shí kuāng chū yuè luó   gèng jiā shù
jiǔ lán ér cáo   yīng
yīn qín yào shí huì   měi chèn kěn
xīn shī zhuī zuò   gāo tuí
lín chǒng kuàng   lòu gǎn
dàn cán shuǐ   miǎn chèn zhú
zhèng ěr dào   liáo yòng bào
qiān qiān jūn zi   hòu bēi
qǐng piān   jìng xiè shāi wěi