和方次云至日作

宋代 黄公度
至日空相忆,何时复此来。 素书烦蜡炬,往事付寒杯。 梦破风惊竹,诗成雨绽梅。 江城低婺女,回首亦劳哉。
zhì kōng xiāng   shí lái  
shū fán   wǎng shì hán bēi  
mèng fēng jīng zhú   shī chéng zhàn méi  
jiāng chéng   huí shǒu láo zāi