和范伯子韵
青鬓蹉跎成白首,冷吟闲醉一年年。谁云蒲柳能禁老,闻道糠秕已在前。
溟北鹍鹏难语海,淮南鸡犬尽升天。朝衣典却勤农事,愿把犁锄荷上肩。
qīng
青
bìn
鬓
cuō
蹉
tuó
跎
chéng
成
bái
白
shǒu
首
,
lěng
冷
yín
吟
xián
闲
zuì
醉
yī
一
nián
年
nián
年
。
。
shuí
谁
yún
云
pú
蒲
liǔ
柳
néng
能
jìn
禁
lǎo
老
,
wén
闻
dào
道
kāng
糠
bǐ
秕
yǐ
已
zài
在
qián
前
。
。
míng
溟
běi
北
kūn
鹍
péng
鹏
nán
难
yǔ
语
hǎi
海
,
huái
淮
nán
南
jī
鸡
quǎn
犬
jǐn
尽
shēng
升
tiān
天
。
。
cháo
朝
yī
衣
diǎn
典
què
却
qín
勤
nóng
农
shì
事
,
yuàn
愿
bǎ
把
lí
犁
chú
锄
hé
荷
shàng
上
jiān
肩
。
。