和范伯子韻

清代 繆荃孫
青鬢蹉跎成白首,冷吟閒醉一年年。誰雲蒲柳能禁老,聞道糠秕已在前。 溟北鵾鵬難語海,淮南雞犬盡升天。朝衣典卻勤農事,願把犁鋤荷上肩。
qīng bìn cuō tuó chéng bái shǒu   lěng yín xián zuì nián nián shuí yún liǔ néng jìn lǎo   wén dào kāng zài qián
míng běi kūn péng nán hǎi   huái nán quǎn jǐn shēng tiān cháo diǎn què qín nóng shì   yuàn chú shàng jiān