和杜德常万岁山暮春

元代 宋褧
雾杳云深日驭西,红稀绿暗闹黄鹂。双娥有泪仍啼竹,四老无情谩采芝。 游冶喜逢三月闰,芳菲空度一春迟。谁家甲第歌声咽,何处名园舞袖垂。 祇有情怀似中酒,那能心绪及游丝。少年笑我真痴绝,一日閒愁十二时。
yǎo yún shēn 西   hóng 绿 àn nào huáng shuāng é yǒu lèi réng zhú   lǎo qíng mán cǎi zhī    
yóu féng sān yuè rùn   fāng fēi kōng chūn chí shuí jiā jiǎ shēng yàn   chǔ míng yuán xiù chuí    
yǒu qíng huái 怀 shì zhōng jiǔ   néng xīn yóu shào nián xiào zhēn chī jué   xián chóu shí èr shí