和东坡聚星堂韵

明代 袁宏道
冻乌无语僵寒叶,晓起漫阶五尺雪。穿帘扑慢缀斜风,楯碧纱红景幽绝。 垆膏乍涩紫绒生,研冷煤枯霜金折。千梢摆压凤翅垂,万瓦齐铺乌鳞灭。 近墙老鹄不知人,却立氋氃如被掣。月团三百沸温瓶,盈碗沤花泻文缬。 东坡先生写雪真,不用烦言与喻说。杜老梅花诗亦然,广平空有心如铁。
dòng jiāng hán   xiǎo màn jiē chǐ xuě chuān lián 穿 màn zhuì xié fēng dùn   shā hóng jǐng yōu jué    
gāo zhà róng shēng   yán lěng méi shuāng jīn zhé qiān shāo bǎi fèng chì chuí wàn   lín miè    
jìn qiáng lǎo zhī rén   què méng tóng bèi chè yuè tuán sān bǎi fèi wēn píng yíng   wǎn ōu huā xiè wén xié    
dōng xiān sheng xiě xuě zhēn   yòng fán yán shuō lǎo méi huā shī rán guǎng   píng 广 kōng yǒu xīn tiě