和東坡聚星堂韻

明代 袁宏道
凍烏無語僵寒葉,曉起漫階五尺雪。穿簾撲慢綴斜風,楯碧紗紅景幽絕。 壚膏乍澀紫絨生,研冷煤枯霜金折。千梢擺壓鳳翅垂,萬瓦齊鋪烏鱗滅。 近牆老鵠不知人,卻立氋氃如被掣。月團三百沸溫瓶,盈碗漚花瀉文纈。 東坡先生寫雪真,不用煩言與喻說。杜老梅花詩亦然,廣平空有心如鐵。
dòng jiāng hán   xiǎo màn jiē chǐ xuě chuān lián 穿 màn zhuì xié fēng dùn   shā hóng jǐng yōu jué    
gāo zhà róng shēng   yán lěng méi shuāng jīn zhé qiān shāo bǎi fèng chì chuí wàn   lín miè    
jìn qiáng lǎo zhī rén   què méng tóng bèi chè yuè tuán sān bǎi fèi wēn píng yíng   wǎn ōu huā xiè wén xié    
dōng xiān sheng xiě xuě zhēn   yòng fán yán shuō lǎo méi huā shī rán guǎng   píng kōng yǒu xīn tiě