和董令升舍人

宋代 王之道
雨余沙路润无泥,潋滟溪流与岸齐。 苒苒年华催我老,酣酣春意得人迷。 联珠便觉新诗富,浮玉还听雅唱低。 杨柳缓摇阴正午,谁家篱落一声鸡。
shā rùn   liàn yàn liú àn
rǎn rǎn nián huá cuī lǎo   hān hān chūn de rén
lián zhū biàn 便 jué xīn shī   hái tīng chàng
yáng liǔ huǎn yáo yīn zhèng   shuí jiā luò shēng