和董令升舍人

宋代 王之道
雨余沙路潤無泥,瀲灩溪流與岸齊。 苒苒年華催我老,酣酣春意得人迷。 聯珠便覺新詩富,浮玉還聽雅唱低。 楊柳緩搖陰正午,誰家籬落一聲雞。
shā rùn   liàn yàn liú àn
rǎn rǎn nián huá cuī lǎo   hān hān chūn de rén
lián zhū biàn 便 jué xīn shī   hái tīng chàng
yáng liǔ huǎn yáo yīn zhèng   shuí jiā luò shēng