和储子椿竹 其一

宋代 李之仪
何物能令意洒然,阴森常对出檐竿。排枪立戟谁为况,招月吟风好细看。 几度惊回窗下梦,新来添得雨中寒。伤心不见东坡老,纵有鹅溪下笔难。
néng lìng rán   yīn sēn cháng duì chū yán gān 竿 pái qiāng shuí wèi kuàng   zhāo yuè yín fēng hǎo kàn
jīng huí chuāng xià mèng   xīn lái tiān zhōng hán shāng xīn jiàn dōng lǎo   zòng yǒu é xià nán