河传·同伴

唐代 温庭筠
同伴,相唤。 杏花稀,梦里每愁依违。 仙客一云燕已飞, 不归,泪痕空满衣。 天际云鸟引情远, 春已晚,烟霭渡南苑。 雪梅香,柳带长, 小娘,转令人意伤。
tóng bàn   xiāng huàn
xìng huā   mèng měi chóu wéi
xiān yún yàn fēi  
guī   lèi hén kōng mǎn
tiān yún niǎo yǐn qíng yuǎn  
chūn wǎn   yān ǎi nán yuàn
xuě méi xiāng   liǔ dài zhǎng  
xiǎo niáng   zhuǎn lìng rén shāng