河传•和温飞卿

清代 彭孙遹
愁绪。如许。对清宵。砌竹风敲萧萧。一声两声魂欲销。 无聊。冬缸凝玉膏。 却抱云和传素怨。芳信晚。肠并危弦断。夜乌啼。竹叶飞。 凄其。小窗月又西。
chóu duì qīng xiāo zhú fēng qiāo xiāo xiāo shēng liǎng shēng hún xiāo          
liáo dōng gāng níng gāo    
què bào yún chuán yuàn fāng xìn wǎn cháng bìng wēi xián duàn zhú fēi          
xiǎo chuāng yuè yòu   西