和酬李宣德二首 其一

宋代 吕南公
销閒堂上日何思,或弄鸣琴或赋诗。声正只传心静处,篇成不待烛残时。 隆中有客吟梁甫,洛下无人说克儿。此日馀音到逋客,定如医药蓄青芝。
xiāo xián táng shàng   huò nòng míng qín huò shī shēng zhèng zhǐ chuán xīn jìng chǔ piān   chéng dài zhú cán shí    
lóng zhōng yǒu yín liáng   luò xià rén shuō ér yīn dào dìng   yào qīng zhī