和陈天予卜居二首

宋代 吴芾
夫子有直气,声名重如山。 上书遭放逐,去国知几年。 伤弓念投林,失水思潜渊。 但期归里社,问舍仍求田。 迨兹是卜筑,占胜郊野间。 梅竹映左右,溪山绕后前。 且欣轮奂美,碧瓦生青烟。 莫叹经营苦,绿鬓成华颠。 君虽欲退处,天岂容久闲。 会起佐明主,四海俱晏然。
yǒu zhí   shēng míng zhòng shān
shàng shū zāo fàng zhú   guó zhī nián
shāng gōng niàn tóu lín   shī shuǐ qián yuān
dàn guī shè   wèn shě réng qiú tián
dài shì zhù   zhàn shèng jiāo jiān
méi zhú yìng zuǒ yòu   shān rào hòu qián
qiě xīn lún huàn měi   shēng qīng yān
tàn jīng yíng   绿 bìn chéng huá diān
jūn suī tuì 退 chǔ   tiān róng jiǔ xián
huì zuǒ míng zhǔ   hǎi yàn rán