和陈鲁山十诗以孟夏草木长遶屋树扶疏为韵

宋代 陆游
门无容车高,庭止旋马广。 富贵固易耳,正恐卿惭长。 时情竞脂韦,家法独肮脏。 静处看纷纷,枯槔劳俯仰。
mén róng chē gāo   tíng zhǐ xuán guǎng 广  
guì ěr   zhèng kǒng qīng cán cháng  
shí qíng jìng zhī wéi   jiā āng zāng  
jìng chǔ kàn fēn fēn   gāo láo yǎng