和陳魯山十詩以孟夏草木長遶屋樹扶疏為韻

宋代 陸游
門無容車高,庭止旋馬廣。 富貴固易耳,正恐卿慚長。 時情競脂韋,家法獨骯髒。 靜處看紛紛,枯槔勞俯仰。
mén róng chē gāo   tíng zhǐ xuán guǎng  
guì ěr   zhèng kǒng qīng cán cháng  
shí qíng jìng zhī wéi   jiā āng zāng  
jìng chǔ kàn fēn fēn   gāo láo yǎng