和陈积中见寄二首 其二

元代 邓雅
麻鞋紧系布袍宽,世事纷纭总不干。泛菊每求陶令酒,盛蔬拟借石生槃。 家贫最喜庭闱健,主圣终期社稷安。况有故人能慰藉,取琴同坐竹边弹。
xié jǐn páo kuān   shì shì fēn yún zǒng gàn fàn měi qiú táo lìng jiǔ   shèng shū jiè shí shēng pán
jiā pín zuì tíng wéi jiàn   zhǔ shèng zhōng shè ān kuàng yǒu rén néng wèi jiè   qín tóng zuò zhú biān dàn