和程续古秋日见过兼次韵

明代 释宗泐
上方高处古禅关,一曲清溪万叠山。松树不嫌僧共老,鞠花应笑客能閒。 西风岸口孤帆转,落日林边独鸟还。一自兵馀行乐少,且须今日尽欢颜。
shàng fāng gāo chù chán guān   qīng wàn dié shān sōng shù xián sēng gòng lǎo   huā yīng xiào néng xián    
西 fēng àn kǒu fān zhuǎn   luò lín biān niǎo hái bīng xíng shǎo qiě   jīn jìn huān yán