和程續古秋日見過兼次韻

明代 釋宗泐
上方高處古禪關,一曲清溪萬疊山。松樹不嫌僧共老,鞠花應笑客能閒。 西風岸口孤帆轉,落日林邊獨鳥還。一自兵餘行樂少,且須今日盡歡顏。
shàng fāng gāo chù chán guān   qīng wàn dié shān sōng shù xián sēng gòng lǎo   huā yīng xiào néng xián    
西 fēng àn kǒu fān zhuǎn   luò lín biān niǎo hái bīng xíng shǎo qiě   jīn jìn huān yán