和程丞游清水岩黄龙山韵·黄龙山

宋代 王炎
老南蜕骨几何年,揖客支筇谩曲拳。 本自心清无染着,岂因境静息攀缘。 我行不值挥犀语,公到惟堪扫榻眠。 尚有诗魔降未得,不禁物色巧勾牵。
lǎo nán tuì nián   zhī qióng mán quán  
běn xīn qīng rǎn zhe   yīn jìng jìng pān yuán  
xíng zhí huī   gōng dào wéi kān sǎo mián  
shàng yǒu shī jiàng wèi   jīn qiǎo gōu qiān