和昌英叔雪中春酌

宋代 杨万里
南溪春寒强似冬,南溪春水走玉虹。 雷公戏手行春雪,诗人嘲词便飞屑。 只嫌春雪趁春雷,春容止要渠栽培。 冻作玉花销作雨,多般点缀春庭户。 酒杯如海醉即休,醉中看雪忘却愁。 如何呼酒不痛饮,可令诗肩受凄凛。 少时狂杀老更狂,长恐此意堕渺茫。 醉卿有地分一席,且与先生十分梨花注太白。
nán chūn hán qiáng dōng   nán chūn shuǐ zǒu hóng  
léi gōng shǒu xíng chūn xuě   shī rén cháo biàn 便 fēi xiè  
zhǐ xián chūn xuě chèn chūn léi   chūn róng zhǐ yào zāi péi  
dòng zuò huā xiāo zuò   duō bān diǎn zhuì chūn tíng  
jiǔ bēi hǎi zuì xiū   zuì zhōng kàn xuě wàng què chóu  
jiǔ tòng yǐn   lìng shī jiān shòu lǐn  
shǎo shí kuáng shā lǎo gēng kuáng   zhǎng kǒng duò miǎo máng  
zuì qīng yǒu fēn   qiě xiān sheng shí fēn huā zhù tài bái