和曹职方至日

宋代 范纯仁
宦游将老愧蓬飘,逢节他乡倍寂寥。世网萦身难自解,鬓霜凝鉴不重消。 随阳鸣雁闻初急,向日丹枫惜半凋。饱暖全家尽君赐,忍看编户独无聊。
huàn yóu jiāng lǎo kuì péng piāo   féng jié xiāng bèi liáo shì wǎng yíng shēn nán jiě bìn   shuāng níng jiàn zhòng xiāo    
suí yáng míng yàn wén chū   xiàng dān fēng bàn diāo bǎo nuǎn quán jiā jǐn jūn rěn   kàn biān liáo