和参寥过敝庐留宿因见寄之韵为谢

宋代 李之仪
及此仲春月,颇欲谢远步。世味久已疏,何惮鱼生釜。 青阴合广除,似失北门路。端知鸡在埘,未愧豹隐雾。 飘萧方外游,缱绻慰迟暮。共待青光来,软语坐良树。 呼风破炎蒸,扣齿却忘虑。逡巡栖鸟惊,不记衣上露。 临分期屡来,此乐复谁与。
zhòng chūn yuè   xiè yuǎn shì wèi jiǔ shū   dàn shēng    
qīng yīn guǎng 广 chú   shì shī běi mén duān zhī zài shí wèi   kuì bào yǐn    
piāo xiāo fāng wài yóu   qiǎn quǎn wèi chí gòng dài qīng guāng lái ruǎn   zuò liáng shù    
fēng yán zhēng   kòu chǐ 齿 què wàng qūn xún niǎo jīng   shàng    
lín fēn lái   shuí